16
Sao chép đoạn này
✓ Đã chép vào clipboard!
📖 Đang tính... 📝 ... chữ ✦ Chương 2
CHƯƠNG HAI

Hắc Diễm bắt đầu cuộc chiến nảy lửa với... đồ gia dụng, trong khi những thế lực bí ẩn ngấm ngầm tìm đến căn nhà gỗ có chứa linh mạch.

🐉

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp rèm voan mỏng, rải lên mặt sàn gỗ những đốm vàng . Lâm Tĩnh Du đứng trong bếp, tay cầm chiếc xẻng lật trứng, mắt nheo lại nhìn "vị khách không mời" đang chễm chệ ngồi ở bàn ăn.

Người đàn ông kia — kẻ mà đêm qua còn nằm thoi thóp trong vũng máu giữa cơn mưa tầm tã — giờ đây đang khoác trên mình chiếc áo sơ mi cũ của bố cô để lại. Dù ống tay áo hơi ngắn và vai áo hơi chật, nhưng khí chất phát ra từ anh ta vẫn khiến căn bếp cũ kĩ này trông giống như một sảnh điện lộng lẫy. Anh ta ngồi thẳng lưng, đôi mắt màu vàng kim lạnh lẽo quét qua đĩa trứng ốp la vừa được Tĩnh Du đặt xuống bàn với vẻ khinh khỉnh lộ rõ.

"Đây là thứ mà ngươi dùng để thiết đãi bản tôn sao?" Giọng anh ta trầm thấp, vang vọng, nhưng nội dung thì lại cực kỳ khó nghe.

Tĩnh Du thong thả đặt thêm một ly sữa đậu nành xuống, môi khẽ nhếch: "Ở đây không có gan rồng hay sâm ngàn năm đâu. Nếu anh cảm thấy đây là món "dành cho thứ thấp hèn" thì có thể nhịn, tôi cũng chẳng dư dả gì để nuôi thêm một miệng ăn đâu."

Hắc Diễm nhướng mày, một luồng áp lực vô hình đột ngột tỏa ra khiến những chiếc ly thủy tinh trên kệ khẽ rung lên bần bật. Anh ta nhìn chằm chằm vào người phụ nữ gầy gò trước mặt, cô dường như chẳng có chút sợ hãi nào trước một linh vật cổ xưa.

"Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Chỉ cần khẽ động một ngón tay, ta có thể khiến căn nhà nát này của ngươi tan thành tro bụi."

Tĩnh Du chậc một tiếng, giọng lộ rõ sự chán nản, cô cầm lấy ổ bánh mì, thản nhiên bẻ một miếng cho vào miệng: "Trước khi làm chuyện đó, phiền anh thanh toán tiền viện phí, tiền giặt ủi và tiền cái lò vi sóng vừa hỏng ban sáng. À, cả tiền thuê nhà nữa. Tôi là người phụ nữ thực tế, không nhận thanh toán bằng oai phong lẫm liệt đâu."

Sự im lặng bao trùm lấy gian bếp. Hắc Diễm nghẹn lời. Anh ta vốn là chiến thần của Long tộc, tung hoành giữa trời đất, chưa bao giờ tiếp xúc với khái niệm "tiền thuê nhà". Đôi bàn tay vốn để cầm kiếm, nay lại lúng túng cầm lấy chiếc nĩa inox nhỏ xíu. Anh ta thử cắm vào miếng trứng, nhưng do lực tay quá mạnh, chiếc nĩa cắm phập xuống mặt bàn gỗ, xuyên qua cả chiếc đĩa mà Tĩnh Du mới mua lúc chuyển vào nhà mới, tạo nên một tiếng "keng" chát chúa.

Chiếc đĩa vỡ thành từng mảnh. "Cái vật này quá yếu ớt," Hắc Diễm hừ lạnh, rồi dùng tay không nhấc cả miếng trứng lên.

Tĩnh Du thở dài, lầm bầm trong cổ họng: "Đúng là đồ có vấn đề, lúc thì tỏ vẻ quý tộc, lúc thì ăn như người rừng. Đã vậy còn vỡ luôn chiếc đĩa mới mua, mình đã rước thứ gì vào nhà thế này"

Vừa lúc đó, tiếng chuông cổng reo lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Tĩnh Du lau tay vào tạp dề, bước ra sân. Một cậu bé giao hàng mặc đồng phục màu xanh, đội mũ bảo hiểm che kín mít đang dắt chiếc xe máy đứng đợi.

"Chị Tĩnh Du, đồ thủ công chị đặt về rồi đây ạ!" Cậu bé đưa ra trước mặt Tĩnh Du một thùng carton lớn.

Đây là Kiến Vũ, cậu nhóc hàng xóm đang làm thêm công việc giao hàng cho cửa hàng vật liệu thủ công trong trấn. Cậu nhóc này cực kỳ mê phim hành động và luôn mơ ước được gặp một minh tinh ngoài đời thực. Ngay khi Tĩnh Du vừa nhận thùng hàng, Hắc Diễm vì tò mò cũng bước ra cửa. Anh ta đứng tựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, ánh nắng chiều rọi vào khuôn mặt sắc sảo như tạc tượng, mái tóc đen dài hơi rối tung bay trong gió.

Kiến Vũ chết trân tại chỗ, thùng hàng suýt thì rơi khỏi tay. Đôi mắt cậu mở to, miệng há hốc: "Trời... trời ơi... Chị Du Du, đây chẳng lẽ là... là nam chính trong phim 'Chiến Thần Trở Lại' đang hot đúng không? Anh ấy đang đóng phim ở đây sao?"

Tĩnh Du liếc nhìn Hắc Diễm đang trưng ra vẻ mặt như muốn nói "ngươi là cái thá gì mà dám nhìn ta", rồi quay sang cậu nhóc, thản nhiên đáp: "Không phải diễn viên đâu, đây là họ hàng xa của chị. Anh ta bị... ờ, chấn thương tâm lý sau một tai nạn, nên giờ hành xử hơi khác người một chút. Em đừng để ý."

Hắc Diễm nghe thấy cụm từ "khác người" liền cau mày, định mở miệng khẳng định thân phận cao quý của mình thì Tĩnh Du đã nhanh tay nhét một mẩu bánh mì vào miệng anh ta, rồi quay đầu nói với Kiến Vũ: "Cảm ơn em nhé, lần sau chị lại đặt."

"Anh ấy đẹp trai quá chị ơi! Khí chất này không làm diễn viên thì phí quá!" Kiến Vũ vẫn chưa hết kinh ngạc, vừa nổ máy xe vừa ngoái đầu lại nhìn với ánh mắt sùng bái.

Khi cánh cổng khép lại, Hắc Diễm phun mẩu bánh mì ra, ánh mắt lóe lên tia lửa điện: "Ngươi dám nói bản tôn là kẻ điên? Còn nữa, cái tên tiểu tử đó vừa gọi ta là gì? Diễn viên? Đó là loài hạ đẳng nào?"

"Trong thế giới này, diễn viên là những người được hàng triệu người yêu thích và kiếm được rất nhiều tiền," Tĩnh Du vừa bê thùng hàng vào nhà vừa giải thích. "Còn anh hiện tại chỉ là một kẻ lưu vong không có lấy một đồng dính túi. Nếu muốn ở lại đây, việc đầu tiên là phải học cách im lặng và làm việc để trả nợ."

"Làm việc?" Hắc Diễm cười khẩy, bước vào theo sau cô. "Ngươi bảo một Long tộc cao quý như ta phải đi làm việc cho loài người hạ đẳng sao?"

Tĩnh Du dừng lại giữa phòng khách, chỉ tay vào chiếc máy giặt đang kêu "u u" trong góc: "Đúng thế. Kia được gọi là máy giặt. Nhiệm vụ của anh là canh chừng nó, khi nào nó kêu 'tít tít' thì lấy quần áo ra phơi. Đừng có dùng sức mạnh gì của anh vào nó, nếu không tôi sẽ tống cổ anh ra đường ngay lập tức."

Hắc Diễm nhìn cái thùng tròn xoay tít với vẻ mặt đầy cảnh giác. Trong mắt anh, đó là một loại pháp bảo kỳ quái đang nhốt những linh hồn vải vóc bên trong. Anh ta tiến lại gần, thu mình lại như thể sắp bước vào một trận chiến sinh tử.

Chiều muộn, khi Tĩnh Du đang mải mê đan những chiếc giỏ mây ở ngoài hiên, cô nghe thấy một tiếng gầm gừ phát ra từ trong nhà. Không phải tiếng người, mà là một âm thanh trầm đục, uy nghiêm như sấm rền từ sâu trong lồng ngực. Cô hốt hoảng chạy vào, và một cảnh tượng khiến cô cạn lời hiện ra trước mắt.

Hắc Diễm đang đối đầu với con robot hút bụi tự động. Con robot nhỏ bé hình tròn cứ kiên trì đâm sầm vào chân anh ta, rồi lại lùi ra, rồi lại đâm vào.

"Yêu nghiệt! Ngươi dám khiêu khích ta!" Hắc Diễm gằn giọng, ngón tay anh ta bắt đầu tụ lại một luồng khí màu kim sắc đậm đặc.

"Dừng tay!" Tĩnh Du hét lên, lao tới chắn giữa anh ta và con robot. "Đó chỉ là con robot hút bụi thôi! Anh điên rồi sao mà đòi đánh nhau với nó?"

Hắc Diễm khựng lại, luồng khí trên tay dần tan biến nhưng gương mặt vẫn hầm hầm: "Nó đã khiêu khích ta ba lần. Ta đã bỏ qua, nhưng nó vẫn không biết điều."

Tĩnh Du cảm thấy đầu mình nổ tung. Cô chợt nhận ra việc giữ con rồng này trong nhà có lẽ là sai lầm lớn nhất cuộc đời mình. Anh ta không chỉ kiêu ngạo, vô lý mà còn hoàn toàn mù tịt về thế giới hiện đại. Cô ngồi thụp xuống sàn, thở dài: "Nghe này, Hắc Diễm. Anh đang ở thế giới của con người. Ở đây không có yêu nghiệt, không có chiến tranh giữa các tộc, chỉ có hóa đơn tiền điện và tiền nước thôi. Nếu anh không chịu học cách chung sống với những đồ vật này, anh sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ đang săn đuổi anh đấy."

Nhắc đến "những kẻ săn đuổi", ánh mắt Hắc Diễm chợt tối sầm lại. Vết thương trên ngực anh lại nhói lên, nhắc nhở về trận chiến khốc liệt trên đỉnh tuyết sơn vài ngày trước. Anh nhìn người phụ nữ trước mặt, đôi vai cô nhỏ bé nhưng lại gánh vác cả một căn nhà. Một cảm giác lạ lùng chạy qua tim anh — sự bao bọc mà anh chưa từng nhận được từ đồng loại.

"Được rồi," Anh ta lên tiếng, giọng thấp xuống một chút. "Ta sẽ cố gắng không tiêu diệt những vật dụng kỳ quái này của ngươi. Nhưng ngươi phải dạy ta cách chế ngự chúng."

Tĩnh Du ngước nhìn anh, thấy trong đôi mắt vàng kim kia không chỉ có sự ngạo mạn mà còn có cả sự cô độc sâu thẳm. Cô đứng dậy, phủi bụi trên quần: "Thỏa thuận thế nhé. Giờ thì đi phơi quần áo đi. Nhớ là bằng tay, không dùng phép thuật."

Khi bóng tối bắt đầu bao trùm vùng ngoại ô, căn nhà cũ của bà ngoại chìm vào không gian yên tĩnh lạ thường. Nhưng cách đó vài cây số, tại quán café "Xích Hồ" đầu trấn, một người đàn ông mặc bộ đồ vest trắng đang ngồi nhâm nhi ly trà hoa cúc. Bạch Nghiên — chủ quán, một hồ ly đã sống qua ba thế kỷ — khẽ liếc mắt nhìn về hướng căn nhà của Tĩnh Du.

"Mùi của Long tộc đậm đặc đến thế này... xem ra vùng đất yên tĩnh này sắp sửa náo nhiệt rồi đây," Bạch Nghiên thì thầm, đôi mắt hẹp dài lóe lên tia sáng xanh biếc.

Tối hôm đó, Tĩnh Du đang nằm trên ghế sofa thì nghe thấy tiếng động lạ từ phía cửa sổ. Cô mở mắt, thấy Hắc Diễm đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài trời đêm. Lưng anh thẳng tắp, toát lên sự cô đơn dưới ánh trăng mờ ảo.

"Anh chưa ngủ sao?" Cô khẽ hỏi.

Hắc Diễm không quay đầu lại, giọng anh như tan vào gió: "Ta cảm nhận được... hơi thở của chúng. Chúng đang đến gần hơn ta tưởng."

Tĩnh Du ngồi bật dậy, sự bình yên mà cô vừa mới tìm lại sau cuộc ly hôn dường như đang bị đe dọa bởi một thế giới mà cô chưa từng hiểu rõ. Cô nhìn vào bóng lưng của người đàn ông tự xưng là Long tộc kia, lòng tự hỏi liệu quyết định giữ anh lại là lòng trắc ẩn hay là một sự liều lĩnh ngu ngốc.

Hắc Diễm đột ngột quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Trong bóng tối, đôi mắt vàng kim của anh rực sáng như hai ngọn đèn dầu.

"Lâm Tĩnh Du, nếu một ngày căn nhà này không còn an toàn nữa, ngươi có hối hận vì đã cứu ta không?"

Tĩnh Du lặng im một hồi lâu, rồi cô nhẹ nhàng mỉm cười, một nụ cười pha chút mệt mỏi nhưng cực kỳ kiên định: "Tôi đã ly hôn rồi, chuyện tệ nhất đời tôi cũng đã trải qua. Còn gì để hối hận nữa đâu?"

Hắc Diễm nhìn cô, lần đầu tiên trong hàng ngàn năm, anh cảm thấy một sinh vật yếu ớt như con người lại có thể sở hữu một loại sức mạnh thần thức cứng cỏi đến thế. Anh định nói gì đó, nhưng chợt im bặt khi nghe thấy một tiếng động lạ từ dưới gầm sàn nhà — nơi linh mạch yếu đang âm thầm chuyển động.

Căn nhà bỗng rung nhẹ một cái, khiến những lọ mứt trên kệ va vào nhau lách cách. Tĩnh Du xanh mặt nhìn xuống chân mình. Có thứ gì đó đang trỗi dậy, và nó không hề có vẻ thân thiện như con rồng đang ở nhờ nhà cô.

✦ ✦ ✦